“HÃY TRÁCH MÌNH KHÔNG ĐỦ QUAN TRỌNG…”

“Đừng trách người ta không nhớ đến mình mà hãy trách mình không đủ quan trọng để người ta nhớ.
Câu nói này rất tinh tế và rất đúng với nhân quả.
Thiếu phước, thiếu ân nghĩa khiến ta trở nên không quan trọng, không đáng nhớ trong mắt mọi người xung quanh.
Trong đạo Phật, người xứng đáng có giá trị cao nhất trong Tam Giới chính là Đức Phật, sự vinh quang, sự vĩ đại của Ngài thật không thể kể hay ước lượng được. Chúng ta chỉ biết quỳ dưới chân Ngài mà lễ Kính, ngưỡng vọng mãi thôi.
Trong cuộc sống này, con người vốn sai biệt nhau về PHƯỚC. Người nhiều phước đi đến đâu cũng được tôn trọng yêu quý, ngược lại người ít phước thì dù có cố gắng thế nào cũng không được quan tâm, có khi còn bị ghét bỏ, xa lánh..
Là người đệ tử Phật, ta chỉ lặng lẽ, khiêm tốn đi tìm sự giác ngộ chứ không cầu mong người khác tôn kính hay tưởng nhớ đến mình. Nhưng khi ta đi đúng đường thì giá trị của chúng ta tự nhiên cao hơn, đây là một điều tất yếu phải xuất hiện. Giá trị này khiến ta tự nhiên tỏa sáng trước mặt mọi người. Ngược lại, nếu đi sai đường thì giá trị của ta càng ngày càng mất đi.
Trích bài Pháp – Giá trị mỗi con người.